(Dân trí)- Chủ trương Đà Nẵng “nói không” với tại chức đã gây phản ứng
trái chiều rất lớn trong xã hội. Nó như cú đấm mạnh vào chất lượng dạy
tại chức kéo dài hàng thập kỷ qua mà báo chí tốn không ít giấy mực để
phản ánh, nhưng kết quả vẫn không đi đến đâu.
Việc TP Đà Nẵng ra văn bản không tiếp nhận sinh viên tốt
nghiệp đại học hệ tại chức đã gây luồng phản ứng trái chiều trong xã
hội. Tuy nhiên, đa số ý kiến đều không đồng tình cho rằng cách làm của
Đà Nẵng đã từ chối một hệ đào tạo, phân biệt bằng cấp, vi phạm luật giáo
dục mặc dù lãnh đạo TP Đà Nẵng đã lý giải rằng để nâng cao chất lượng
đội ngũ cán bộ công chức.
GS Nguyễn Minh Thuyết, Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa - Giáo dục -
Thanh niên - Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, cho biết: “Xét về
phương diện hình thức thì một công văn chỉ đạo của một cơ quan như thế
có thể không được dư luận thật đồng tình vì không đảm bảo sự công bằng
giữa các loại bằng khác nhau. Bằng tại chức cũng là kết quả của một hình
thức đào tạo ĐH; và trong số những sinh viên tại chức thì cũng có những
người có năng lực thực sự. Bên cạnh đó, trong số những người tốt nghiệp
tại chức có thể có cả những người đang công tác ở các cơ quan nhà nước
đi học tại chức để đáp ứng được tiêu chuẩn cán bộ. Cơ quan không thể
không chấp nhận bằng tại chức của những công chức”.
|
GS.TS
Trần Hồng Quân, nguyên bộ trưởng Bộ GD-ĐT, Chủ tịch Hiệp Hội các trường
Đại Học, Cao Đẳng ngoài công lập Việt Nam, nhấn mạnh: “Về
mặt luật pháp, bằng chính quy và bằng tại chức có giá trị ngang nhau.
Về mặt xã hội, hệ tại chức có giá trị tích cực vì học viên là người đang
đi làm, họ có thể ứng dụng ngay những kiến thức mình đang học mà không
cần đợi đến khi ra trường.
Việc
lo ngại về chất lượng đào tạo hệ tại chức là chính đáng, bởi chỗ này
chỗ khác cũng có chuyện học giả bằng thật, học ít điểm nhiều. Nhưng thực
tế vẫn có nhiều người học tại chức rất nghiêm túc, rất giỏi; những
người học chính quy cũng không phải tất cả đều đạt chất lượng cao. Khi
tuyển dụng, vấn đề quan trọng không phải là bằng cấp mà là người đó có
phù hợp với công việc thực tế hay không.
Nói
chung, đây là hệ đào tạo cần được khuyến khích, nhất là trong bối cảnh
chúng ta đang nỗ lực xây dựng một xã hội học tập. Xét một cách tổng
quát, có thể chất lượng hệ tại chức thấp hơn hệ chính quy nhưng nếu phân
biệt hệ tai chức như vậy sẽ không khuyến khích hệ tại chức phát triển”.
|
TS Nguyễn Văn Thư, phó hiệu trưởng
trường ĐH Giao thông vận tải TPHCM, thì cho rằng: “Xã hội cũng đã cảnh
báo về chất lượng giáo dục đào tạo của hệ tại chức nhưng cách tiếp cận
của Đà Nẵng như thế cũng không hoàn toàn phù hợp. Bởi một hệ thống bằng
cấp được quốc gia thừa nhận, giờ phủ nhận hết thì không đúng.
Xã hội phải thừa nhận việc học suốt đời của con người là định hướng
của cả thế giới. Khi người ta đã đi làm, một thời gian sau người ta cũng
phải học nâng cao và học nhiều thứ khác, nhưng không phải ai cũng có
thể bỏ việc để đi học chính quy được cả. Do đó, cách làm của Đà Nẵng như
thế là chưa phù hợp”.
Trong khi đó, ông Phan Mạnh Tiến, Phó Vụ trưởng Vụ giáo dục đại học
và sau đại học, Bộ GD-ĐT, cho rằng: “Đà Nẵng không nhận cử nhân tốt
nghiệp ĐH tại chức là để nâng cao chất lượng đầu vào. Điều này cũng có
thể hiểu được vì chất lượng đào tạo không chính quy còn hạn chế, nhưng
không phải tất cả những người học không chính quy đều yếu kém. Trong
những lớp học buổi tối, tôi tin vẫn có những người học thực sự. Ngược
lại, sinh viên hệ chính quy cũng thế. Không phải ai học chính quy cũng
đều là học giỏi, học nghiêm túc".
Một lớp học tại chức.
Vì tiền quên chất lượng?
Ngoài việc lên án cách đối xử của Đà Nẵng với hệ tại chức thì tất cả
mọi ý kiến từ các chuyên gia, nhà quản lý giáo dục, người sử dụng lao
động, thậm chí cả người học đều thừa nhận rằng chất lượng hệ tại chức
hiện nay rất kém. Việc kém chất lượng của hệ tại chức, dư luận đã nói từ
nhiều năm nay nhưng chưa tiến triển. Nguyên nhân do đâu?
PGS Trần Xuân Nhĩ, nguyên thứ trưởng Bộ GD-ĐT, cho biết: “Nếu trách
thì phải trách những người quản lý hệ thống đào tạo đó nhưng quả thật
chất lượng đào tạo của hệ tại chức của chúng ta đang có vấn đề. Một số
đào tạo chạy theo số lượng, chạy theo bằng cấp. Nhiều trường hiện nay cố
gắng phình to quy mô đào tạo tại chức chỉ với mục đích tăng thu nhập.
Có những trường đại học trống vắng giảng viên giỏi vì mải mê chạy theo
tại chức, trong khi lại bỏ bê “trận địa” chính là đào tạo chính quy và
trách nhiệm nghiên cứu khoa học. Tình trạng này không chỉ khiến “tại
chức” có vấn đề mà “chính quy” cũng bị ảnh hưởng. Định mức tiết dạy của
giảng viên khoảng 300 tiết/năm thì thực tế nhiều giảng viên đã dạy đến
1.000 tiết/năm”.
GS Đào Trọng Thi, Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa - Giáo dục - Thanh niên -
Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, cho hay: “Bộ GD-ĐT dẫn ra các văn
bản pháp luật để nói rằng bình đẳng giữa chính quy và tại chức nhưng
bình đẳng chỉ có nếu thực hiện nghiêm túc mọi quy định của pháp luật.
Trong khi đó, trên thực tế, làm gì có chuyện thực hiện nghiêm các quy
định của pháp luật về đào tạo tại chức!. Đào tạo tại chức thường xuyên
bị cắt xén, ăn bớt giờ dạy, đánh giá và kiểm tra chất lượng đầu vào -
đầu ra lỏng lẻo, chưa kể có tiêu cực... Cứ dựa vào pháp luật để nói
không phân biệt, phải có sự công bằng là ngụy biện. Hệ đào tạo tại chức
đang bị biến tướng".
GS Thi dẫn giải: Đoàn giám sát vừa qua của QH về thực hiện chính sách
pháp luật trong giáo dục ĐH nhận thấy nhiều trường xem đào tạo tại chức
là nơi kiếm tiền, là “nồi cơm” của trường và giảng viên. Tôi không dám
tin tưởng vào chất lượng tại chức hiện nay nhưng điều đó không có nghĩa
là không tin vào mô hình mà bản chất của vấn đề đã bị lạm dụng, bóp méo
một quan điểm đào tạo cũng như thực hiện không nghiêm túc, chính xác.
Cùng quan điểm với các ý kiến trên, PGS.TS Văn Như Cương nhận định:
“Chất lượng đào tạo tại chức mới thấp và ai cũng thấy điều đó. Hiện nay,
các lớp học tại chức là nơi học viên có thể dễ dàng kiếm được cái bằng
mà không cần phải học tập căng thẳng, thậm chí không cần học… Đã đến lúc
Bộ GD-ĐT nên tiến hành việc tổng kết và đánh giá về hoạt động giáo dục
của hệ đào tạo phi chính quy ở bậc ĐH, và từ đó đưa ra những giải pháp
hợp lý”.
Bao giờ thay đổi?
Phải khẳng định rằng: Vấn đề đào tạo tại chức hiện nay không ổn do sự
lệch lạc trong động cơ của người dạy, người học và của cơ sở đào tạo.
GS.VS Phạm Minh Hạc, nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục khẳng định: “Những
người học tại chức tức là học theo hình thức vừa học vừa làm. Vì vậy,
thời gian dành cho việc học tập là không có nhiều. Khi các thầy về các
địa phương để giảng dạy thì lại nhân nhượng học trò dẫn tới việc chấm
điểm bài vở cũng ở mức độ vừa phải. Bên cạnh đó, cách thức quản lý đối
với hệ tại chức lại hết sức lỏng lẻo. Đã đến lúc Bộ GD-ĐT nên tiến hành
việc tổng kết và đánh giá về hoạt động giáo dục của hệ đào tạo phi chính
quy ở bậc ĐH, và từ đó đưa ra những giải pháp hợp lý. Theo tôi vẫn để
hệ tại chức học như bình thường nhưng trong quá trình kiểm tra, thi cử
cần làm cùng bài thi sinh viên chính quy làm. Như vậy chúng ta mới hy
vọng chất lượng đào tạo hệ tại chức được tăng lên".
Bà Trần Thị Hà - nguyên Vụ trưởng Vụ Giáo dục ĐH (Bộ GD-ĐT) cho rằng:
Để người học thay đổi được quan niệm và thói quen học tập cần một thời
gian nhất định. Chỉ cần nhà trường và người dạy không “chiều” theo người
học, việc dạy và học đã khác đi nhiều. Khi nhà trường chưa quan tâm đến
việc nâng cao chất lượng, tự thân giảng viên và sinh viên sẽ không có
áp lực để thay đổi cách dạy và học”.
Về phía trường, GS Hoàng Văn Châu, Hiệu trưởng Trường ĐH Ngoại thương
Hà Nội, nhận định: “Đầu vào tại chức phần lớn là học sinh trượt chính
quy, mà việc thi tuyển rõ ràng là không thể gắt gao, nghiêm túc như
chính quy được. Tuy nhiên, không phải ai học tại chức cũng kém cả. Nói
việc xem đào tạo tại chức như “nồi cơm” của các trường không phải không
có lý. Nhiều khi mở cũng vì lý do kinh tế... Dù thế nào thì đào tạo tại
chức vẫn cần thiết vì vừa đáp ứng nhu cầu xã hội vừa nâng cao dân trí
nhưng phải nâng cao chất lượng.
GS Châu đưa ra giải pháp: Trước hết, phải siết chặt đầu vào, không
thể cứ tuyển sinh ồ ạt, liên kết tràn lan với các địa phương. Thêm nữa,
phải thực hiện đúng chương trình như của chính quy, không được cắt xén,
dồn ghép. Nếu học tập, thi cử, kiểm tra đánh giá đều nghiêm túc thì tôi
tin chất lượng đào tạo tại chức sẽ có những thay đổi.
TS Nguyễn Văn Thư, phó hiệu trưởng trường ĐH Giao thông vận tải
TPHCM, cho rằng: “Phải có sự nhìn lại từ hai phía, phía người học phải
biết nâng cao chất lượng học hành, còn các cơ sở đào tạo cũng phải chấn
chỉnh hoạt động lại, chương trình đào tạo cũng phải sửa đổi để đạt được
sự tin tưởng của xã hội.
Cách đây 3 năm, Bộ GD- ĐT đã có quy định chương trình đào tạo chính
quy áp dụng cho tại chức, trường chúng tôi cũng đã triển khai. Theo đó,
hệ tại chức sẽ dạy đúng chương trình của hệ chính quy. Như thế thời gian
đào tạo hệ tại chức sẽ kéo dài hơn so với chính quy 0,5 - 1 năm nhưng
đảm bảo chất lượng. Sắp tới thì trường cũng sẽ đưa ra một ngân hàng đề
thi chung cho cả hệ chính quy và tại chức thì sẽ cải thiện được chất
lượng”.
Đại đa số ý kiến các chuyên gia, nhà quản lý giáo dục đề nghị rằng:
Bộ GD-ĐT phải nghiêm khắc xem xét lại việc giao chỉ tiêu đào tạo, không
nên chạy theo số lượng đào tạo không chính quy để đạt được mục tiêu về
số sinh viên/vạn dân khi các trường đại học chưa thể đủ lực mở rộng đào
tạo chính quy. Việc giao chỉ tiêu đào tạo phải được cân nhắc kỹ trên cơ
sở thực lực của các cơ sở, không phải cơ sở nào cũng có thể đào tạo tại
chức.
Bộ GD-ĐT phải có quy định chặt chẽ và thực hiện nghiêm túc việc xử lý
các cơ sở đào tạo làm trái, trong đó người chịu trách nhiệm chính trong
việc đào tạo tại các cơ sở là hiệu trưởng.
Tuy nhiên, để thay đổi vấn đề này, GS Đào Trọng Thi cho rằng: Nói thì
đơn giản song làm được như vậy là cả một cuộc chiến, từ việc phải đủ
tiêu chuẩn cơ sở vật chất, giảng viên mới tuyển chọn một số lượng phù
hợp với chất lượng.
Nhóm PV