Trí đã bị Trung tâm
Tin học của Bộ GDĐT tố giác với Cơ quan điều tra và hiện tại có thể bị
xử lý hành chính. Bày tỏ thái độ trước một sự việc xảy ra trong đời
sống là việc cần làm, nhưng người lớn chúng ta đang đi quá đà.
Thứ
nhất, người lớn chúng ta làm cho em Trí và gia đình lo lắng ảnh hưởng
đến việc thi hết cấp phổ thông và đại học sắp tới. Mặt khác làm cho em
Trí né trách nhiệm trước hành vi vi phạm của mình với lý do "vì động cơ
muốn cảnh báo lỗ hổng an ninh mạng" và do "tuổi trẻ nông nổi", do "dũng
cảm"... Đồng thời với quan điểm này lại đẩy những người có trách nhiệm
quản lý website của Bộ GDĐT vào chỗ cố tìm cách "phản công" để né trách
nhiệm khi để xảy ra vụ việc website bị tấn công.
Ở đây tạm thời
phân loại: Ông Quách Tuấn Ngọc - người chịu trách nhiệm về website của
Bộ GDĐT, là "bên bị hại" ; còn Bùi Minh Trí là "thủ phạm". Nhưng cách
làm của người lớn chúng ta đang đẩy cả bên bị hại và thủ phạm vào cùng
một chỗ ngồi chung, đó là chỗ ngồi vô trách nhiệm.
Một bên cố
khẳng định sự an toàn của website chứ không phải "không đếm xỉa" đến
lời cảnh báo "có trách nhiệm" của Trí, một bên cố gắng hack website với
lời thách thức "cach me if you can" (nếu có thể anh cứ việc bắt tôi)
nhưng sau đó giải thích là do bức xúc, do xốc nổi...; một bên dùng
những lời (bị hiểu là) có tính chất xúc phạm đối với gia đình Trí (sau
đó đã xin lỗi), một bên thì nói nhiều điều, nhưng không nói nhiều đến
trách nhiệm của một công dân trước hành vi phá hoại của mình...
Thứ
hai, đẩy các cơ quan có thẩm quyền xử lý vụ việc (theo quy định của
pháp luật) vào chỗ lúng túng: Xử lý nghiêm thì bị cho là thiếu tình,
thậm chí thiếu nhân văn; xử lý không nghiêm thì chính mình lại đẩy pháp
luật vào chỗ không được áp dụng đối với những hành vi vi phạm cần phải
điều chỉnh để bảo đảm trật tự xã hội.
Thứ ba, đẩy trách nhiệm
xử lý vụ việc (trách nhiệm này thuộc cơ quan chức năng) vào tay ông Bộ
trưởng Bộ GDĐT. Việc của vị bộ trưởng là phải lo chính sách, đường lối
để ngành GDĐT thoát khỏi mớ bòng bong hiện nay, nhưng người lớn chúng
ta đang "bắt" phải xử lý một việc quá cụ thể dưới sự giám sát quá chặt
chẽ, thậm chí bắt bẻ đến câu chữ. Làm thế thì tránh làm sao khỏi việc
ông bộ trưởng lúng túng, "đi vướng núi, về mắc sông".
Trong một
xã hội có nhà nước thì dù pháp luật tồn tại dưới hình thức văn bản nào
đều là công cụ giữ gìn trật tự xã hội. Chúng ta không thể đồng tình với
việc làm vi phạm của em Trí. Hành vi của em Trí phải bị xử lý theo quy
định của pháp luật, nhưng pháp luật của chúng ta là nhân văn, giáo dục,
phòng ngừa hơn là trừng phạt.
Vì thế, theo quy định của pháp
luật, trường hợp em Trí cần được xem xét thấu tình, đạt lý, tính đến
nhân thân học sinh có năng lực, sự hối lỗi, dũng cảm nhận thấy sai phạm
của mình, và xét đến tương lai phấn đấu của em ở phía trước. Tuy nhiên,
cũng không thể vì thế mà ngụy biện cho hành vi gây hại cho xã hội theo
kiểu nhà dễ cháy nếu cảnh báo không ai nghe để đề phòng thì mình tự tay
phóng hoả cho biết tay!
Nếu cứ thế thì các bạn trẻ có chút
trình độ về tin học sẽ cứ hack các website thoải mái rồi sau đó biện
minh rằng do tuổi trẻ xốc nổi (?!). Như vậy, chúng ta sẽ đào tạo ra một
lớp thanh niên sống vô chính phủ, không tôn trọng nguyên tắc.
Người
lớn chúng ta đừng đẩy sự việc này đến chỗ "hình sự hoá" quá mức, nhưng
cũng đừng đẩy đến chỗ "thường tình hoá". Bởi vì cả hai thái cực này đều
gây bất ổn cho xã hội.