Trong không khí tưng bừng dào dạt niềm vui của ngày nhà giáo Việt Nam, là
nhà giáo chúng tôi thực sự xúc động trước những nghĩa cử, những ân tình mà toàn
xã hội đã và đang dành cho những người Thầy.
Với tinh thần "tôn sư trọng đạo" ngàn đời của đân tộc ta, các
tầng lớp nhân dân đã mang đến cho chúng tôi những xúc cảm vô bờ. Đó là những tình
cảm quý báu ràng buộc chúng tôi, là lý tưởng để cho chúng tôi cống hiến toàn bộ
chi thức của mình cho sự nghiệp giáo dục.
Vẫn biết rằng nghề giáo ngày nay còn rất nhiều khó khăn, người thầy giáo
không chỉ có lòng yêu nghề, mến trẻ mà còn phải sống có lý tưởng và bản lĩnh mới
có thể vững vàng bám trụ trường, lớp, nhưng trước niềm tin mà quý thầy cô đi trước
giao cho chúng tôi - những người đang tiếp tục ươm mầm cho sự nghiệp "trồng
người" tại mái trường Lương Ngọc Quyên anh hùng, chúng tôi xin hứa sẽ không
phụ lòng kỳ vọng ấy.
Truyền thống "Tôn sư trọng đạo" của nhân dân ta từ xưa và mãi
sau này chắc chắn sẽ không thay đổi nhưng những yêu cầu của xã hội ngày nay đối
với nhà giáo cả về phẩm chất và năng lực đã tăng lên rất nhiều. Điều đó đòi hỏi
nhà giáo vừa phải giữ được những phẩm chất truyền thống tốt đẹp của nghề nghiệp
cao quý này lại vừa phải đáp ứng nhu cầu ngày cao về tri thức, về kiến thức
chuyên môn nghiệp vụ sư phạm.
Với tầm cao của nền kinh tế tri thức, mọi hành vi thái độ, lời noi việc
làm của nhà giáo đều là tấm gương phản ánh nhiều chiều nhưng không ai khác hơn
chính nhà giáo phải tự soi mình. Ai cũng
đã biết là thước thì phải thẳng đã là cân thì phải chính xác, nhưng muốn
"thẳng" hay "chính xác" đều phụ thuộc ở người cầm. Tuy là
việc khó nhưng không thể buông lơi bởi lẽ trau dồi và nâng cao phẩm chất năng lực
là yêu cầu tự thân của mỗi nhà giáo, những giáo viên dù đã nghỉ hưu hay đang còn
đang đứng trên bục giảng phải luôn tâm niệm. Chính điều đó đã sẽ cụ thể hóa cho
một phong trào được toàn ngành phát động và được xã hội nhiệt liệt hưởng ứng đó
là phong trào "Nói không với tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục".
Trong bất kỳ xã hội nào vị trí của người thầy cũng luôn được đề cao. Với
nước ta hiện nay, khi mà khoảng 1/4 dân số đi học và có hơn 1 triệu nhà giáo thì
những hoạt động của giáo dục luôn trở thành tâm điểm của toàn xã hội. Bởi vậy
thật không vui ở đâu đó còn xuất hiện những câu chuyện buồn về sự xuống cấp của
đạo đức nhà giáo hay những hành vi làm tổn thương nghiêm trọng truyền thống
"tôn sư trọng đạo". Những hiện tượng đó chỉ là cá biệt trong số hơn 1
triệu nhà giáo ngày đêm trau dồi kiến thức kinh nghiệm của bản thân để truyền lửa
cho thế hệ mai sau những nhà giáo dám dấn thân cho sự nghiệp trồng người.
Mỗi năm khi sắp đến 20 tháng 11 lòng chúng tôi lại dâng lên những cảm xúc
khó tả, đó là những cảm xúc mong nhớ, tiếc nuối về thời đi học đã qua, những kỷ
niệm về thầy cô và những người bạn học đã mãi xa. Ngày 20 tháng 11 không chỉ là
ngày để học trò có thể bày tỏ được tình cảm với thầy cô mà đây là dịp thầy trò được gần gũi nhau hơn. Những tình cảm
chân thành của học trò luôn là món quà có ý nghĩa nhất đối với chúng tôi. Có những
em học sinh dù chúng tôi không còn dạy nữa nhưng vẫn luôn nhớ về thầy cô giáo cũ.
Nhiều học sinh đi học nơi khác vẫn tìm tới các thầy cô giáo để chúc mừng, thăm hỏi nhân ngày nhà giáo
Việt Nam.
Những tình cảm đặc biệt này làm cho chúng tôi thực sự xúc động, thấy mình ấm lòng
hơn những ánh mắt trong sáng, những câu nói vô tư hay sự lo lắng, quan tâm của
các em học trò làm cho chúng tôi quên đi mệt mỏi của công việc, lo toan trong
cuộc sống hàng ngày.
Thật hạnh phúc khi được là người được đưa đò qua sông rồi thấy học trò
của mình học giỏi trưởng thành. Nhân ngày này chúng tôi rất muốn nhắn nhủ đến các
học trò thân yêu của mình rằng: "Người thầy không thể nào dạy tốt được khi
không có sự hỗ trợ hợp tác tốt từ phía học sinh, chính các em là nguồn cảm hứng
là động lực đến trường và thực hiện công tác của người thầy". Nhân dịp này
chúng tôi gửi lời cảm ơn tới các em bởi sự động viên, quan tâm tới các thầy cô.
Chính các em là nguôn sức mạnh để chúng tôi dành trọn tâm huyết với nghề. Bởi chính
nghề này đã đem đến cho chúng tôi thật nhiều nụ cười và ánh mắt hồn nhiên không
dễ gì tìm thấy ở một nghề nào khác.
Cho chúng tôi mượn lời nhà thơ
Quách Mạt Nhược (Trung Quôc) nói về nghề giáo: "Mặt trời mọc, mặt trời tắt.
Trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Nhưng ánh sáng người thầy không bao giờ tăt".
Xin cảm ơn các quý vị đại biểu, thầy cô giáo cùng toàn
thể học sinh đã lắng nghe. Cuối cùng tôi xin gửi lời chúc sức khỏe, hạnh phúc,
thành đạt tới các vị đại biểu, các thầy cô giáo. Chúc các em học sinh có một năm
học đầy thành công.